Hoàng Xuân Sơn: ĐỢI CHỜ
Chúm chím môi lâu cười cũng mỏi Anh còn phơi áo giữa vân mòng Vàng chiều mưa giạt nghiêng
Chúm chím môi lâu cười cũng mỏi Anh còn phơi áo giữa vân mòng Vàng chiều mưa giạt nghiêng
Rạn vỡ với hình hài đau Ồ Không Nhật nguyệt Đã nhàu phương lên Rớt xuống. rớt sao Xuống thềm Màu rêu đã mục Màu đêm bội tình Người nằm một cõi điêu linh Cùng kim loại thoát xác Hình hài Như Trẻ thơ Buồng sữa chín nhừ Trái au mặt đỏ Vườn thư thái
Nhà kín còn mưa đêm nay ánh vàng lưới nhợt chia bày xuyến xao đời mai vẫn kín khung rào làm sao chân nguyệt bước vào hiên khuya thúy đã xao. xanh giọt. kề mưa bên tràng hạt còn lê chuỗi nằm kín trời một tuổi xa xăm thâm kim đốm mộng về xăm da
Không phải là nước mắt lệ đã khô lâu rồi một ai đã từng hát [như thế ] . Chiếc mùi soa thời tình không còn ai nhớ lấy những tay áo quẹt ngang những lằn mắt sưng tấy . Thời đại của đa dụng giấy lau rồi bỏ đi những chuyện tình quên đi
Tôi quán niệm vàng thổ tôi nghe nâu già trổ đồi mồi nhân thân vệt chiều đẹp bóng phù vân tôi trùm tôi xuống ân cần tóc tơ nước lên men tình hực bờ chưa qua chưa phải hẹn hò chưa xanh , Chuỗi lưu ly ở bến thành rồi hoàng hoa cũng rót nhanh
Tôi cho em một chút nhiệt lượng của sóng để khi úp mặt nghe đời những lượn tóc giả vờ xanh biển . em hãy là cát ấm như môi rịn mùi margarita theo lòa những dấu chân dung tưởng . hãy ngời xa một cánh âu trắng lời kim nhũ . mặn lên cồn
Gayle Kabaker điểm tâm cây có lá mừng chút hây hây gió của chưng cất nồm mùa hè rỗn rãng vòng ôm nắng thì kêu mệt người lồm cồm đi thẫm xanh hái vội nhu mì tặng vườn nhà đẹp hoa thi đóa mùa rồi người thầm đếm giấc mơ mệt chân ngồi nghỉ cùng
[ mở cửa ra và khép lại bằng mắt ] Tôi sẽ không ra mở cửa người cứ lẳng lặng đẩy vào ở giữa hai đầu căng thẳng tuồng như có tiếng lao xao . Tiếng của chiếc mầm mới mọc tiếng của cành khô đoạn lìa chiếc lá hiến thân đâu đó
[ tặng rong bút TQBT ] 1. mới vào xuân nóng cực kỳ chút nắng vàng vội hôn mi hạ nồng , kìa xem núi vẫn tồng ngồng đồn đôn lên ngó minh mông. đứng trời 2. mùa xuân lửa nắng rệu mùi ô hay cỏ mởn sao vùi đất nung , đi bộ giữa
Chiều về trên sông – Tranh: Mai Tâm như ri là chịu. là chìm là nằng nặng xác là lim dim hồn buổi chiều về rất cô thôn tỉ tê cầm vỹ bồn chồn phím dương như ri. là cạn kiệt đường là xam xám núi là sương sương rừng buổi chiều khát một ly
Lời một con chim gì hót mận gai buổi sớm lời của tiếng man di đi về trong giấc muộn , Không thức mà áo chùng những nếp nhăn tiền sử không ngủ mà rưng rưng núi đồi như quá khứ , Con sông nào khất thực xin sắc màu lạnh bong trời chăm ly
{ s ó n g n h ạ c, d ư ờ n g n h ư } Cầm tay biền biệt mà nói không cùng vì trời mưa dột ướt mềm vai chung . Ướt đường xưa tới hai đoạn tim buồn ướt đường