T.Vấn

& Bạn Hữu

Văn Học và Đời Sống

truyện ngắn nguyễn minh phúc

Nguyễn Minh Phúc: CHIẾC ĐÒN GÁNH

Ảnh (keditim.net) Những người phụ nữ quê tôi không ai không biết đến chiếc đòn gánh vì ai cũng đã từng hơn một lần gánh nó trên vai. Quê tôi miền Trung nghèo lắm. Từ những bé gái mới lớn lam lũ giúp mẹ thổi cơm gánh nước, đôi vai nhỏ như oằn xuống với

Đọc Thêm »

Nguyễn Minh Phúc: CHIẾC ĐĨA THỜI KHANG HY

Ảnh minh họa (Nguồn: http://gomsu.divashop.vn) Tôi có thú vui duy nhất là chơi đồ cổ. Không thể diễn tả cái niềm đam mê cuồng nhiệt ấy trong một vài trang giấy. Hệt như người ta mê cải lương, mê bóng đá, mê các ngôi sao, mê sách vở …. Nói tóm lại, đứng trước món

Đọc Thêm »

Nguyễn Minh Phúc: CHAI RƯỢU TẮC KÈ

Cõi người ta (5) – Tranh: Thanh Châu Tôi thường gặp bà lão cầm cái nón tơi rách xin ăn trong quán cà phê ghé vào buổi sáng làm vài ngụm trước lúc đi làm. Bà già hom hem, lưng còng như con tôm tích, lọng cọng vừa đi vừa dò dẫm đường bằng chiếc

Đọc Thêm »

Nguyễn Minh Phúc: CÁI TÁT

Hai chị em – Tranh: Mai Tâm Tôi thật không biết mình phải làm gì trong lúc nầy, khi mà đám bạn nhảy đang điên cuồng ôm lấy nhau, đầu tóc rũ rượi, áo quần xộc xệch, quấn vào nhau như những con rắn. Lần đầu tiên tôi đến đây, một quán rượu lạ hoắc

Đọc Thêm »

Nguyễn Minh Phúc: CƠN MƯA NGHỊCH MÙA

Mưa – Tranh: Thanh Châu Toàn thức dậy vào lúc nửa đêm. Trời nóng như thiêu đốt, những cơn gió hiếm hoi phả vào giờ này càng mang theo hơi ngột ngạt của một đêm mùa hè khiến anh không ngủ được. Anh lò dò trong đêm tìm công tắc đèn, quờ dép rồi bước

Đọc Thêm »

Nguyễn Minh Phúc: BẾN TÌNH

  Tình chôn cuối phố – Tranh: Thanh Châu Chuyến tàu suốt đỗ vào ga Mương Mán lúc hai giờ sáng. Tôi xuống tàu, lơ ngơ không biết đi về đâu giữa đêm hôm khuya khoắt này. Bức thư Hiên gởi cho tôi vẫn còn nằm trên ngực áo với những lời viết nồng nàn:

Đọc Thêm »

Nguyễn Minh Phúc: ĐIỀU KHÔNG PHẢI CỦA MÌNH

  Tình chôn cuối phố – Tranh: Thanh Châu Hơi thở của Trâm nóng hổi sau gáy anh. Đôi môi cong vít xuống đong đưa trên miệng anh ngọt lịm. Bờ ngực cô phốp pháp trắng hồng áp sát vào mặt anh. Tiếng rên rĩ, tiếng thở hổn hển của người đàn bà từng trải

Đọc Thêm »

Nguyễn Minh Phúc: ĐÊM VÔ CÙNG

Chia tay – Tranh: Thanh Châu Tôi đến sàn nhảy mỗi đêm tốn cả bạc triệu nầy là vì một cô gái. Từ khi gặp cô lần đầu, cứ mỗi chiều, sau khi từ phòng làm việc bước ra, như có một ma lực nào thôi thúc, tôi lên xe, ngoằn ngoèo một hồi rồi

Đọc Thêm »

Nguyễn Minh Phúc: ĐỜI KHÔNG LÀ

Tủi Thân – Tranh: Hoàng Thanh Tâm (Nhà thơ Nguyễn Minh Phúc qua đời, nhưng anh đã để lại một di sản thơ văn khá đồ sộ. Để tưởng nhớ đến một người tài hoa vắn số, TV&BH sẽ lần lượt giới thiệu những truyện ngắn, bài thơ mà anh đã từng cho phổ biến

Đọc Thêm »

Nguyễn Minh Phúc: Khúc Lý Chiều Chiều

Bến cũ con đò – Tranh: Mai Tâm (Nhà thơ Nguyễn Minh Phúc qua đời, nhưng anh đã để lại một di sản thơ văn khá đồ sộ. Để tưởng nhớ đến một người tài hoa vắn số, TV&BH sẽ lần lượt giới thiệu những truyện ngắn, bài thơ mà anh đã từng cho phổ

Đọc Thêm »

Nguyễn Minh Phúc: Gã Đạo Tì

Đường đi không đến – Tranh: Thanh Châu (Nhà thơ Nguyễn Minh Phúc qua đời, nhưng anh đã để lại một di sản thơ văn khá đồ sộ. Để tưởng nhớ đến một người tài hoa vắn số, TV&BH sẽ lần lượt giới thiệu những truyện ngắn, bài thơ mà anh đã từng cho phổ

Đọc Thêm »

Nguyễn Minh Phúc: Đêm Biển Động

Biển tím – Tranh: Mai Tâm Ban đêm ở biển gió thốc từng cơn dữ dội. Hàng dương oằn mình gánh chịu từng cơn gió ầm ào và mãi đến nửa đêm, sau khi nước triều rút, gió mới chịu dịu bớt. Chiếc xuồng con ven bờ bắt đầu ra khơi. Vào những đêm biển

Đọc Thêm »
Lưu Trữ