T.Vấn

& Bạn Hữu

Văn Học và Đời Sống

thân phận

T.Vấn: Giọt lệ cho sự bất trắc của đời sống

Hôm thứ sáu 29 tháng 7 năm 2011 vừa rồi, một tuần lễ sau cuộc thảm sát vô nghĩa vô lý ở Oslo, Norway, 77 nạn nhân đã được đưa đến nơi an nghỉ cuối cùng. Như vậy là người chết đã được chôn cất. Nhưng sau khi lớp đất cuối cùng và những giọt

Đọc Thêm »

Ngộ Không : Thằng em cán gáo

“ . . . Hình như cuộc sống đến một lúc nào đó phải chấp nhận những gì…”không bình thường” và cứ xem nó như…bình thường. Chấp nhận những gì mà mình đã có. Đang có được hay sẽ có. Hoặc không. Để chịu đựng qua cơn bão, để làm sao biết tìm nơi trứ

Đọc Thêm »

T.Vấn: Tiễn Người đi

    Kinh Kha sao chẳng qua sông Dịch Sao cứ đứng ngồi nhớ cố hương   (Chiêu Niệm Tháng Tư- Nguyễn văn Chúc 02/2011)   1. Sáng thứ Bẩy 12 tháng 2 năm 2011, khi tôi rời Wichita xuôi nam về Dallas tham dự buổi ra mắt sách của một nàng dâu Nguyễn Trãi

Đọc Thêm »

T.Vấn: Tháng Mười và tôi

■Gởi các bạn hữu. ■Mười năm biệt xứ hề trôi nổi Chiếc lá xa cành hề biệt tăm Bao giờ ta sẽ quay về cội Gom bụi thời gian lót chỗ nằm (Trần Trung Hậu) ● Như vậy là, một lần nữa, mùa hè lại ra đi, kéo theo những chuyến đi xuyên bang ngắn

Đọc Thêm »

T.Vấn: Đi tìm hạnh phúc

Bạn sẽ không bao giờ hạnh phúc khi bạn cứ mải mê truy tìm hạnh phúc gồm có những gì. Bạn sẽ không bao giờ có được một đời sống đích thực nếu bạn cứ tiếp tục tra vấn ý nghĩa của chính đời sống ấy. (Albert Camus) 1. Sống ở đời, hạnh phúc là

Đọc Thêm »

T.Vấn: Cái chết của con thiên nga (*)

1. Đại học Yale là một trong những trường nổi tiếng nhất khu vực miền Đông Bắc Hoa Kỳ, tọa lạc ở thành phố New Haven, tiểu bang Connecticut. Trong tờ tạp chí số tháng 2 năm 2009 của phân khoa Y khoa trực thuộc Yale, có bài viết nói về vấn đề tội phạm

Đọc Thêm »

T.Vấn: Xin chào người phụ nữ hôm nay

Hôm rồi, do một tình cờ trong quan hệ nghề nghiệp, tôi gặp lại người phụ nữ mà tôi được biết trước đây vài năm. Đó là một phụ nữ rất đáng chú ý. Đẹp, tự tin, lưu loát. Cô nói tiếng Anh như một người được sinh ra trên mảnh đất này và giọng

Đọc Thêm »

T.Vấn: “Tôi Đã Đánh Mất Mình”

Biết rằng cố quên là sẽ nhớ Nên dặn lòng cố nhớ … để đừng quên (Vô danh Thị) Cách đây hơn 100 năm, ở thành phố Frankfurt, Đức quốc, có một người phụ nữ, chỉ được biết đến với cái tên là Mrs. Auguste D. Ở tuổi 51, bà bỗng nhiên quên hết mọi

Đọc Thêm »

T.Vấn: Chút vụn vỡ cuối Thu

Mầm thơ ô trọc, từ nguyên thủy Tịch mịch âm dương, một cõi người       ( Ngọc Phi) 1. Người ta không thể chỉ sống bằng những hòai niệm, dù người ta ấy là những thân phận lưu vong, những cái cây bị trốc gốc, đi quẩn đi quanh cũng lại chạm phải bốn bức

Đọc Thêm »

T.Vấn: Chuyến xe cuối cùng

Người da trắng, vàng, đen Năm ngón tay, ngón dài ngón ngắn Tro bụi chỉ một màu.      (Thiền ca – Phạm Doanh) 1. Một người thân của tôi đang ở vào giai đoạn cuối cùng của bệnh ung thư phổi. 3 năm trước, sau khi rời phòng chẩn đoán của bệnh viện với bản

Đọc Thêm »

T.Vấn: Khỏang cách oan khiên

Tưởng niệm – tranh Trần Thanh Châu (Seattle) Chút rượu hồng đây xin rưới xuống Giải oan cho cuộc biển dâu này (Ta Về – Tô Thùy Yên) 1. Nước Mỹ cần tới 42 năm để hàn gắn những vết thương gây ra bởi cuộc nội chiến Nam Bắc. Cuộc chiến hai miền của Việt

Đọc Thêm »
Lưu Trữ