Trần Vấn Lệ: NHỮNG BÀI THƠ THÁNG MƯỜI HAI 2025-(05)

Ảnh: NTN

EM ƠI NGHIÊNG NÓN GIỮ GIÙM CHO ANH NỤ MỪNG

Còn một ngày nữa hết / cuốn lịch năm Hăm Lăm…Những tấm thiếp Mừng Xuân / gắn lên Chào Năm Mới!

Thời gian:  Một Năm Đợi / để có Một Năm Vui!  Ai cũng nghĩ thế thôi và ai cũng muốn được thế!

Có thể vui tới trễ… nếu đầu năm trời mưa!  Chuyện đó đã từ xưa / không ít người lo lắng!

Năm nay trời không nắng, tin báo nói ba ngày.  Hai năm sẽ choàng vai / năm cũ cùng năm mới…

Những giọt mưa sẽ dội / con mắt người sẽ cay… Con ngựa sẽ rùng vai / cho bay ngay cái lạnh…

… cho ngày Xuân lóng lánh… cho nhân ảnh không mờ!  Ôi thương quá là thơ / tôi chép Hàn Mạc Tử! (*)

*

Tôi, một người xa xứ… không chối mình nhớ quê – nhớ Huế, rất muốn về thăm vườn cau nhà Ngoại…

Ngoại xa rồi, mãi mãi.  Ai mười bảy cũng xa.  Nhưng mà… tuyết nở hoa / là bông cau vườn cũ…

Em ơi nghiêng nón giữ / giùm-cho-anh-nụ-mừng!

(*) Thơ Hàn Mạc Tử:

“Ở đây sương khói mờ nhân ảnh,

Ai biết tình ai có đậm đà…”

BÀI THƠ MỪNG TẾT GỬI SỚM MÀ MUỘN MÀNG

Ba ngày nữa Năm Mới!  Năm Mới cứ tới hoài!  Năm Mới Năm Mới Tây… Ta thì còn hơn tháng!

Người mình không ai chán bởi cứ Tết là vui!  Hoa mai sắp nở rồi!  Tương lai luôn là Đẹp!

Năm mốt năm có tiếc những cái Tết ngày xưa… Những cái Tết ngây thơ, những tờ tiền mừng tuổi!

Những tờ tiền rất mới… lâu quá nó không còn, lâu quá nhớ buồn buồn.  Buồn mấy cũng mừng Tết!

Nói vậy cho em biết: anh nhớ em quá chừng.  Bài hát Anh-Cho-Em-Mùa-Xuân Kim Tuấn thơ phổ nhạc… hình như em có hát ngoài sân hoa mai vàng…

Năm mốt năm… thời gian! Thơ?  Trời ơi đau đớn… khi người ta khôn lớn… thời gian xanh như sông!

*

Thời gian là cái vòng xiết tấm lòng người mãi. Hình như sao sao ấy: có ít nhiều bâng khuâng!

Bài thơ anh rưng rưng:  Mới Mà Nửa Thế Kỷ… Em nhìn kìa, em thấy Mây-Mù-Sương-Lang-Bian…

TANG THƯƠNG NGẪU LỤC

Người Việt Nam mình ai ai cũng

là thi sĩ!  Mà đâu thấy thơ…

Ngoảnh lại, quay đi… toàn hát ví

của cô đi cấy, chị quay tơ!

.

Nghèo chi… cứ áo bà ba mãi

cứ rải truyền đơn nói bá xàm

Khăn đóng, áo dài ba bữa Tết

ngó hình lãnh tụ hét muôn năm!

.

Hai chữ Việt Nam, Tàu nó đặt (*)

vẻ vang chi nhỉ mà tôn thờ?

Di cư năm bốn về Nam… Việt,

rồi bảy mươi lăm chạy tới mô?

.

Chạy xuống Nam Dương qua tới Úc

tìm đường qua Mỹ, tới châu Âu,

thơ thì Huy Cận rồi Xuân Diệu,

thỉnh thoảng Bác Hồ…nhớ mấy câu:

.

“Bác anh hùng, tôi cũng anh hùng

Hai ta cùng một gánh Non Sông 

Bác đưa một nước qua nô lệ,

Tôi dẫn năm châu đến đại đồng…”

*

Đất Nước ngàn năm còn mấy chữ

gọi là Lục Bát… gió vi vu:

“Nai cao gót lũng sương mù

xuống rừng nẻo thuộc nhìn Thu mới về…”.

.

Nhìn Thu… để nhớ mùa Thu ấy

“Kách mệnh mùa Thu” nó thế nào?

Nhà có, tại sao lên núi ở?

Thóc thừa mà nghẹn bữa canh rau!

.

“Chiều nay trời nhẹ lên cao,

Tôi buồn không hiểu vì sao tôi buồn!”

Thơ Xuân Diệu… Đấy, văn chương

dân Phan Thiết nói… “Cái xương cá mòi!”.

.

Dân Việt Nam!  Lũ lạc loài!

Vũ Hoàng Chương nói từ hồi bốn lăm:

“Lũ chúng ta lạc loài dăm bảy đứa

bị Quê Hương ruồng bỏ, giống nói khinh!”.

.

Đêm đêm tiếng ếch giật mình

sông dời núi đổi, tang tình, tang thương! (**)

Thơ ai vậy?  Thơ Tú Xương

Ngàn-Chín-Lẻ-Bảy (***) nay còn… thời gian!

(*) Năm 1802, Vua Gia Long lên ngôi lập ra Triều Nguyễn, sai Sứ sang Tàu cầu phong An Nam Quốc Vương, Niên Hiệu Gia Long (Giàu Có, Thịnh Vượng), Quốc Hiệu Nam Việt (nước phía Nam, dân có ăn có để, chữ Việt viết với bộ Mễ; năm 1804, Vua Tàu mới trả lời: chấp nhận Gia Long là An Nam Quốc Vương nhưng Quốc Hiệu phải là Việt Nam, chữ Việt viết bộ Tẩu nghĩa là Vượt, Chạy Trốn về phía Nam.  Sử Ta có ghi điều này nhưng các Sử Gia đều viết chữ Việt bộ Tẩu kể cả chữ Nam Việt thời Triệu Đà, chữ Đại Cồ Việt thời Đinh, chữ Đại Việt thời Tiền Lê, thời Lý, thời Trần, thời Hậu Lê. 

(**) Bài Sông Lấp Của Trần Tế Xương:  “Sông kia rày đã nên đồng, chỗ làm nhà cửa, chỗ giồng ngô, khoai; đêm nghe tiếng ếch bên tai / giật mình còn ngỡ tiếng ai gọi đò!”.

(***) Trần Tế Xương (1870-1907).

MƯA TO ĐẦU NĂM MỚI

Năm nay ngộ thật chớ:  Bão về đêm Noel!.  Ngày đã hóa thành đêm… Ba hôm thôi, rét mướt.

Rồi nắng bừng lên hai đợt… rồi sắp mưa đầu năm!  Gió Santa Ana thổi lên… Nam Cali sẽ mệt… (*)

Mùa Đông, gió này rét.  Mùa Hạ gió này nồng!  Bây giờ đang mùa Đông, chuyện chắc nhiều chuyện lắm…

Sáng hăm chín sẽ nắng, sẽ tắt vào buổi trưa…Tin thời tiết bao mưa ít khi nào thấy trật!

Gió Santa Ana, Mô Phật!  Chùa sẽ cầu bình an!  Nhà Thờ sẽ vang vang tiếng chuông… cũng cầu nguyện!

Gió này không từ biển mà từ khe núi ra… Gió bỏ Santa Ana, gió lên Los Angeles…

Ở đây gió gào thét… rồi gió tan thành… hơi!  Gió như người đi chơi thấy đời không vừa ý!

Đúng là cái nước Mỹ… kỳ dị… và bất thường!

*

Ba lăm triệu xe ra đường / mở radio nghe ngóng.  Ai cẩn thận, hy vọng… mình đi, về, an nhiên…

Còn ai mà nổi điên… có xe hồng thập tự!  Việt Nam rừng với rú… cháy, cháy… thì không mưa!

 (*) Báo LAist đưa tin:  “Những cơn mưa lớn ở miền Nam California trong tuần nghỉ lễ vừa qua rút đi vào tối Thứ Sáu, mở đường cho thời tiết nắng ráo hơn, ấm hơn và khô hơn – ít nhất là trong vài ngày tới, theo báo mạng LAist hôm Thứ Sáu, 26 Tháng Mười Hai.

Dự kiến bầu trời sẽ quang đãng vào cuối tuần này. Bắt đầu từ Thứ Hai tuần sau, Trung Tâm Dự Báo Thời Tiết (NWS) dự báo sẽ có một “đợt gió Santa Ana kéo dài nhiều ngày,” với cường độ gió mạnh nhất vào Thứ Ba”.

CHƯA BAO GIỜ HOA TUYẾT ĐẸP NHƯ LÀ SÁNG NAY

Chúa Nhật cuối của năm đẹp vô cùng ngày nắng!  Thành phố khoác áo trắng – hoa tuyết nở mừng Xuân…

Người ta nghe tiếng chuông vui tưởng là chim hót!  Chúa bước xuống từng bậc ở với người trần gian…

Lòng người như hân hoan tóc nắng vàng óng ả.  Những bé thơ như mạ gió mượt mà lúa non…

Tôi hứng từng tiếng chuông cho người tôi yêu quý!  Tôi hôn em Kiều Mỵ chữ của Thơ-Hôm-Nay… 

Bài Thơ nào cũng Hay… khi mình tả cái Đẹp… bằng đôi hàng chữ viết phải không Em Dễ Thương?

Chưa bao giờ em ngoan bằng sáng nay trời đẹp.  Chưa bao giờ hoa tuyết đẹp vô cùng bởi em!

*

Cảm ơn Phật cái Duyên – chữ Nhân Duyên Từ Ái!

Cảm ơn Chúa mãi mãi – chữ Nhân Ái Tình Yêu!

Bạn ơi chuông đang reo Một Buổi Mai Chúa Nhật!

Hương cà phê thơm ngát môi người mỗi Quán Hiên!

CÒN SUY NGHĨ CÒN BUỒN VUI

Mở cửa sổ buổi sáng lác đác sân mưa rơi.

Mưa hồi khuya nhỏ lời nên không biết gì cả!

Cảm ơn sáng nay nhá buồn lạnh sau Noel,

Rồi hết năm không quên vì tuần này chót Lịch!

.

Không thấy gì nhúch nhích.  Mưa nhỏ mà.  Nhẹ nhàng.

Những chiếc lá úa vàng, ít thôi, rơi, dưới nước.

Không có ai đi phượt, đường trước nhà vắng hoe…

… nhưng chắc có ai về lát nữa khi mưa tạnh?

.

Bây giờ lạnh đặc quánh.  Chim đâu?  Hỡi mái hiên?

Chỉ mái ngói nghiêng nghiêng.  Rong rêu mưa trôi hết!

… dù mưa chỉ lác đác!  Tưởng mưa… Không phải mưa!

Nhớ những chuyện đời xưa, cái hậu nào cũng ác!

.

Sao người ta dạy được, học trò, “truyện” đời xưa?

“Chuyện”, “Truyện”, chỉ là mơ… Mà mơ thì Huyền Hoặc!

Chỉ phân biệt Thiện, Ác bằng cái nhún của Thầy…

Có khi là của Ngoại, có khi của Mẹ mình!

*

Trời làm mưa mà trời cũng làm thinh.

Tôi nhìn ngọn cây xanh… thấy mình từ cọng cỏ.

Hiểu ra: cuộc sống to hay nhỏ

Một chút mơ màng… Nghĩ thế thôi?

BUỔI SÁNG SAU NOEL 2025

Ngày hăm lăm là hết… Lễ Mừng Chúa Giáng Sinh!  Ai ai cũng bất bình:  “Ngày Vui Qua Quá Chóng!”.

Trời có nắng và nóng… “chỉ chóng mặt thôi hà!”.  Người ta nghe giọng của người đàn bà già / nói với ông chồng già… như thế!

Và hai người tới ghế / đá công viên / nhìn trời. Nhìn những đám mây trôi… nhìn những nụ cười Năm Mới!

Công viên không ai đợi… người ta đến tung tăng!  Những cô gái xanh Xuân… giống giống thơ Hàn Mạc Tử: “Mai này trong đám Xuân xanh ấy / có kẻ theo chồng bỏ cuộc chơi!”.

Sắp lên thêm tuổi đời… cũng có người tư lự – nhất là người Việt mình xa xứ / thấy mắt ai cũng đầy… 

Những áng mây không bay / thấy hay hay thiệt chớ!  Quê Hương còn dám bỏ sao nỗi buồn mang theo… như “vác pháo qua đèo”… như nhời Hồ Chủ Tịch?

Chỉ đá không nhúc nhích!

Chỉ nước ao rung rinh! (*)

Thơ Bà Huyện Thanh Quan ướt bàn tay tôi Trời ạ!

Tôi bèn… có hai câu thơ, cũng thả:  “Hỡi ơi chí nhớn trong thiên hạ, gom lại không đầy mắt Việt Nam!”.

Sáng nay, sáng Hăm Lăm, tháng Chạp, sau ngày Lễ.  Mới tinh sương nghe trễ tiếng gọi đò… trong mơ!

 (*) Đá vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt, nước thì cau mặt với tang thương! (Thơ của Bà Huyện Thanh Quan).

LỄ MỪNG CHÚA GIÁNG SINH NĂM NAY VÌ MƯA CỬ HÀNH SỚM HƠN NĂM NGOÁI 

Trời dứt mưa, mừng quá.  Lễ khuya làm chín giờ…Tất cả nôn nóng chờ chỉ một câu nói vậy!

Những gì xảy ra sau đấy, chắc chắn là mưa khuya.  Thành phố San Bernadino lũ đang về cuồn cuộn…

Thành phố kêu di tản và dân đã lên đường từ chiều khi sáng trưng bây giờ chắc ấm chỗ?

Thành phố tôi đang ở, cao ráo chắc không sao.  Dân mong Lễ từ chiều, Cha bằng lòng làm sớm…

Chín giờ, rồi tan… cũng muộn, nhưng vẫn trước nửa đêm, mưa không sa không phiền.  Sau Noel quá lạnh!

Trong bầu đêm đặc quánh, niềm tin như trầm hương…Cộng thêm tình yêu thương, thấy đời thật có nghĩa…

Tưởng tượng Chúa được Mẹ / bồng bên đống lửa hồng / ấm biết bao tấm lòng / của bầy chiên mong đợi…

Những lời ca trong tối vang lên mừng Jesus!  Ngài đích thực là Vua!  Ngài thay Trời cứu thế!

Trăm người tay gạt lệ, đứng trên sân Nhà Thờ.  Tất cả nhắm mắt mơ thấy Thiên Thần giáng thế!

Mưa còn mà rất nhẹ như hạt bụi hạt sương… có thể nước mắt vương đêm thiêng liêng trọng đại!

Tôi dang tay ra hái Một Trái Thơ Tròn Đầy!  Mai Thơ trắng như mây và hồn nhiên như nắng…

CÂU CUỐI CỦA BÀI THƠ NÀY

Thế là không có rồi!  Đêm Noel mưa gió… Năm nay ông Trời ngộ: mưa gió hai ngày rồi…

Đường, chỉ mưa rơi rơi, người đi chơi… đi vắng!  Thường năm tháng Chạp nắng, năm nay tháng Chạp mưa!

Vẫn còn chuông Nhà Thờ… ngân mà nghe buồn lạ!  Buồn đến nỗi chiếc lá chớm trở màu, tái tê!

Buồn, ngó ra bờ đê con sông như oằn oại!  Một bầy cò bay mãi hình như chúng tắm mưa?

Những giọt mưa dù thưa, tiếng gió đưa dù nhẹ, tưởng đâu ai nói khẽ bên tai mình, buồn, buồn…

Khuya nay tạnh, mai sương, buồn sẽ buồn khôn tả?  Câu thơ tôi vừa thả, một chiếc lá vừa bay!

*

Tất cả ngoài tầm tay!  Tương lai ngoài tầm mắt!  Quê Hương, viết rồi cất chỗ bí mật trong tim…

Màu mực màu trái sim.  Bì thư màu trái mận.  Em à, anh muốn cắn môi hồng đào của em…

Hương phấn nồng nàn duyên nụ hoa vàng tưởng tượng!

Trần Vấn Lệ

Bài Mới Nhất
Search