T.Vấn

& Bạn Hữu

Văn Học và Đời Sống

Trần Vấn Lệ: Phân Tán Lòng Người Hạnh Phúc Tự Do/Bạch Lộ/Không Còn Nữa Lá Xanh Mùa Hạ/Từ Hoàng Hôn Tới Bình Minh  

Share on facebook
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Gió – Tranh: Mai Tâm

Phân Tán Lòng Người Hạnh Phúc Tự Do

Tôi về thăm lại Los Angeles, thành phố Thiên Thần nhiều chim bồ câu…Tôi ngắm những cây hoàng lan hoa nở bên lầu…Nhà ai vậy?  Trên đầu tôi mây trắng nở!

Những nụ hoa…tại sao không nhớ – cô bé học trò ngày xưa tung tăng,  cô bé học trò ngày xưa như trăng đêm Mười Sáu vàng mơ Đà Lạt!

Tôi không hiểu sao tôi buồn bát ngát.  Tôi đi ra biển Santa Monica nhìn bầy hải âu.  Thành phố Los Angeles đang là mùa Thu…con phố nào cũng là đường Bạch Lộ!

Nhà nhà đều có nhiều cửa sổ, chim Cardinal lạnh chắc không về?  Tôi thấy mùa Thu đi…từng bước nhỏ giống như em hồi nhỏ!

Tôi viết vài câu thơ thả bay trong gió.  Tôi thấy em cũng một Thiên Thần!  Em bây giờ chắc ở Fylnom, trong cái lồng Hòa Bình nhân tạo!

Hoa Hoàng Lan có màu vàng của áo.  Áo hay là phù ảo phồn hoa?  Liên Khương hay là La Ngà, những ánh đèn nở hoa như chùm bông mắc cỡ!

Hoa hay bông chỉ là cái cớ để tôi đi giữa phố một mình.  Người ta buồn thường người ta làm thinh hay nín lặng để nghe hơi mình thoảng…

Em nhìn nha, chỉ là một thoáng tôi trở về, tôi, một giọt sương, lấp lánh kìa hoa cỏ trong vườn, của người ta chớ, không của mình Đà Lạt!

Mình sống đâu, đâu cũng là chỗ khác…nói mình về cũng như nói mình đi!  Chàng về Đại Lược, thiếp ngược Kim Long, làm chi? Ngả ba lòng chỗ nào mây cũng tản…

Em ơi em, chúng ta sống thời Cách Mạng, phân tán lòng người Hạnh Phúc Tự Do!

Bạch Lộ

Có dịp lên New York / tôi ngắm tượng Tự Do!  Người Đẹp, Đẹp Như Mơ / đứng giữa lòng Đại Hải.

Nàng làm cho sóng phải / cúi đầu trước tượng đài!  Nàng cầm cây đuốc soi…đường đi cho…tàu biển (?).

Không một ai cầu nguyện / dù gọi đây Tượng Thần!  Tôi thật có bâng khuâng:  Mình là gì trước biển?  

Mình đi và mất biến…bao tình thân Quê Hương!  Tôi nhớ quá Chiến Trường, nhớ Anh Em Lính Cũ!

Nhớ, biết bao cho đủ?  Trước biển, thật bao la!  Đây là Cõi-Người-Ta hay là Tâm Thế Giới?

Không quen ai để hỏi, chép câu đó…vào thơ, tôi thấy mình bơ vơ:  Đồng Bào đây, không có…

Mai đây tôi tắt thở…tôi có thành gió không?  Tôi sẽ về Núi Sông…tôi thì thào với liễu?

Liễu thùy dương có hiểu / tôi về từ Đại Dương? Bụi, tro là thịt, xuơng / của kiếp người tro, bụi…

Thật lòng không ngăn nổi / nước mắt mình ứa ra.  “Trăm năm cõi người ta…”, Nguyễn Du từng đứt ruột!

Thơ anh có lạnh buốt / lòng em không hỡi em?  Em – cái mặt nghiêng nghiêng / Tượng Thần Ôi Mờ Ảo!

Anh về choàng em áo / như trời đang choàng suơng / cho Nữ Thần Đại Dương…cho Tự Do bát ngát!

Anh vẫn mong em hát / bài Tình Xa, hồi xưa.  Anh hứng hết nắng mưa chải tóc em mướt nhé…

Đại Tây Dương biển lệ, New York một lần thăm…Đừng ai là Cố Nhân!  Quê Hương ơi, Cố Lý… 

Không Còn Nữa Lá Xanh Mùa Hạ

Hôm nay trời lạnh.  Lạnh không nhiều.  Không có mưa mà buồn hắt hiu.  Không có ai đi ngoài phố cả.  Gió trong chòm cây nhiều khi có reo…

Rất ít người mình trong phố Mỹ.  Rất nhiều chim, hôm nay đâu rồi?  Lạnh chớm vào Thu, Đông sắp tới.  Lá phong còn mấy chiếc đang rơi…

Mùa Thu không dài hơn một tuần, mùa Đông thì dài gần nửa năm.  Thành phố nhỏ nỗi buồn lại lớn.  Ông Mỹ già hàng xóm, đăm đăm…

Cái bóng buồn trong tôi bỗng lớn.  Bóng ông Mỹ già cũng lớn, bao la…Trời u ám quá, trời u ám, vườn của tôi, buồn, có mấy hoa!

Tôi cúi xuống nhặt lên chiếc lá, thổi bụi mù bay tôi tưởng sương…Việc của tôi hôm nay chừng đó.  Thành phố buồn, ngày Thứ Bảy trống trơn!

Tôi đi quét nỗi buồn tôi nặng trĩu. Gió buồn hiu thổi qua cây cô đơn.  Không còn nữa lá xanh mùa Hạ, cái khăn lụa hồng như mây mênh mang…

Từ Hoàng Hôn Tới Bình Minh

Mặt trời còn ở sau đồi, nửa chìm đã khuất, nửa ngồi buồn hiu.  Thưa em, lúc đó là chiều, nắng dù còn ít, nhớ nhiều của anh!  Nhớ nhiều, em, chiếc áo xanh, cái quần vải trắng…mà đành hoàng hôn!  Bao nhiêu miếng ngói ngôi trường, nhánh khuynh diệp ngả trên tường gió lay.  Nhớ nhiều, em, tóc em bay, hồi em mười bảy cái ngày em xa…Em xa, Trời ơi em xa…Xa nhau gió ít lạnh nhiều, lửa khuya tàn chậm, mưa chiều đổ nhanh (*).  Thơ Trần Huyền Trân lạnh tanh, sóng reo cuối biển đầu ghềnh nhớ nhung…

Mặt trời lúc đó còn không?  Thưa em, anh ở giữa rừng sắp đêm.  Nhớ em ngàn vạn nhớ em, ước mơ thấy ánh trăng thềm chút thôi, mà xa, mà xa, xa xôi, em xa chắc chẳng nhớ người ngó theo?  Có chăng thì lũng thì đèo, lạc trong gió tiếng đạn vèo Việt Nam!  Anh ngồi rồi anh sẽ nằm, súng làm gối mộng, tay cầm cái duyên, cái thời anh rất thanh niên, em thanh bình giấc mộng hiền Mẹ ru…Bao nhiêu mùa Hạ, mùa Thu, bao đêm rồi ngọn đèn dầu hắt hiu?

Mặt trời, lúc đó, em yêu, trăng mai đã hiện chân đèo rồi kia.  Nhiều đêm không cộng trừ chia, chỉ nhân thôi chuyện phân lìa đủ đau…Mơ màng thấy Ngoại vườn cau, thấy em Nam Phổ mắt chao chao hoài.  Em mười bảy tuổi không vơi, đầy thêm có lẽ tại trời tròn vo?  Tóc em ôi nước rẽ đò, anh hôn báng súng cứ ngờ hôn em.  Lục bình trôi, trôi, trôi êm, sông chia từng đoạn, rừng thêm cánh rừng.  Chim bay còn có lúc dừng, em theo chồng có mỏi chân bao giờ…Đọc giùm anh lại câu thơ: “Xa nhau gió ít lạnh nhiều, lửa khuya tàn chậm, mưa chiều đổ nhanh” (*).  

Nói đi em, em nhớ anh, cho anh yên dạ ngồi nhìn bao la…

(*) Thơ Trần Huyền Trân

Trần Vấn Lệ  

©T.Vấn 2022