Ngộ Không Phí Ngọc Hùng: NHÌN LẠI TỪ SAU LƯNG (19)

KỲ 1 KỲ 2 KỲ 3 KỲ 4 KỲ 5 KỲ 6 KỲ 7 KỲ 8 KỲ 9 KỲ 10 KỲ 11 KỲ 12 KỲ 13 KỲ 14 KỲ 15 KỲ 16 KỲ 17 KỲ 18

KỲ 19

        Đúng ra là tôi chưa hẳn là khọm lắm vả lại đời sống tôi còn dài. Nhưng tuổi già sầm sập đuổi sau lưng. Đầu óc rối tinh, tôi quyết giở trò ú tim với nó bằng cách làm sao chạy trốn nó càng lâu càng tốt. Ngược lại cái mốc thời gian vào cái năm hai mươi tuổi, tôi phảng phất mình chớm già như ba mươi với những hoang tưởng cùng những ý nghĩ lớn lên rồi ra sao, mặc dù chưa lớn lắm. Nói cách khác tôi không muốn làm người lớn vì đang yêu. Năm tôi bốn mươi, tôi ngạc nhiên tự hỏi mình đã bốn mươi rồi sao cùng những đổi thay, mặc dù nghĩ cho cùng thì một ngày như mọi ngày với vợ với con. Ngày nào mới ba mươi thôi mà. Ấy là chưa tính đến năm. Năm sinh nhật năm mươi tuổi, tôi trầm ngâm thổi một ngọn nến tượng trưng, trong lòng tôi cảm thấy vị mặn của thời gian. Và đấy tưởng chừng cũng là sinh nhật cuối cùng của tôi. Cho đến ngày sinh nhật năm nay, do em bày vẽ cho tôi, với một ngón nến to đùng bằng cổ tay, sinh nhật ấy thì cũng đâu đó trong phòng ngủ nơi quán trọ bên đường.

      Năm nay tôi trên sáu mươi, nhìn vào cái gương chạy dài bên cái giường tôi không thấy hai con số trên khuôn mặt. Nhưng ưu tư trong tôi có những đổi thay, không giống ngày khai trường cùng những thay đổi nhè nhẹ của Thanh Tịnh, buổi mai hôm ấy một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh. Sự biến chuyển trong cơ thể vào cái tuổi này làm tôi khó chịu pha lẫn lo âu. Nhưng đằm hơn, không cau có nhiều như ở cái tuổi trung niên. Như bất cứ ai, ngay như cả em bây giờ chẳng hạn, sẽ bắt gặp những giây phút ngẩn ngơ, ngơ ngẩn quên chẳng biết cái kính mình để đâu. Tệ hơn nữa, chùm chìa khóa rõ ràng cầm trong tay mà cứ đi tìm đây đó, như đi tìm thời gian biến mất tít mù ở sau lưng…Ở khúc trên, nằm ở thời gian em bị chộn rộn bên bờ đôi ngả cùng cái thú đau thương. Vì chẳng muốn em nghĩ nhiều đau đầu mệt xác, tôi đã nghịch ngợm chữ nghĩa và bỡn em rằng yêu gì mà khổ như chó thế này…Mà chẳng yêu có chết ai đâu! Bụng dạ tôi nhăm nhe mong em nhẹ nhõm, và bài viết về em cũng nhờ đó mà nhẹ nhàng hơn. Như bị ám chướng, bây giờ chính những câu quái quỷ ấy lại muốn vật tôi. Nghĩ về em, tôi đâm nghĩ quẩn: Em có người yêu như tôi, như thế này…thì …thì yêu làm đếch gì!. Cỏ xót xa đưa cỏ xót xa người, tôi lại thương cái thân tôi, cái thói già thành nếp rồi, sửa không được nữa mới đau đời chứ! Thế thì còn yêu làm đếch gì? Nhưng tôi biết câu trả lời của câu hỏi ấy. Tôi vẫn thường hỏi tôi khi ba mươi tuổi, bốn mươi tuổi, năm mươi tuổi: Thoắt trẻ đấy, thoắt già đấy, rằng mình sẽ già như vậy sao? Lâu lâu ghé tiệm sách thấy trên kệ có quyển “Tuổi vàng làm gì? Nghĩ gì?”. Nếu tôi có mua và đọc.  Tôi cứ lạc quan tếu là đọc chuyện của người già…khác chứ không phải là của mình!

       Tôi muốn cút khỏi cái tuổi già hiu hắt…Tuổi già cút khỏi cái thân tôi. Tôi sợ già! Nhiều khi phát chán, rồi lại không chán, rồi lại chán, rồi lại không chán, lại còn yêu đương nữa chứ mới khỉ? Khỉ ạ…Không yêu có chết đâu cơ chứ. Chẳng được như những bạn đồng môn đồng tuế đã dậy khôn tôi: “Già tốt hơn là không già”. Vì vậy tôi mới lấy bút hiệu là… Hùng già.

      Mới tháng trước đây trong một bữa rượu tẩy trần, bạn bè tôi thú thực rằng họ đang…về già. Tôi thì không. Vì tôi đã làm quen cái tuổi già trước họ. Quen chứ không thân. Điều tôi học được về tuổi già mới đây tay mỏi, chân chồn. Vì vậy muốn làm gì thì làm đi vì không còn nhiều thì giờ nữa. Thế nên thay vì đi Tầu thăm Vạn Lý Trường Thành, hoặc giả như đi Tây Tạng ngắm dẫy Hy Mã lạp Sơn thì tôi đâm đầu đi…học yêu và…học làm tình. Để rồi tôi cảm thấy mình trẻ ra, như mới nhập cuộc. Tôi chờ đợi cái tuổi này như khi tôi chờ đợi tuổi ba mươi, bốn mươi hay năm mươi. Nhưng chưa. Tôi chưa sẵn sàng. Tôi chỉ mới đặt chân ở ngưỡng cửa. Lạ một điều là, từ ở cái tuổi hai mươi cho đến năm mươi, tôi chưa hình dung và mường tượng ra là có một ngày: tôi bước chân ra khỏi ngưỡng cửa ngoài gia đình, vấp vào hòn đá và gặp một người không quen, một người đàn bà mang vóc dáng trẻ thơ…Như một câu chuyện ảo, một cuộc tình ảo. Một cuộc tình ảo đóng khung trong một không gian ảo và một thời gian ảo. Thế nhưng lại…hiện thực mới đau…cái đầu.

       Thêm một lần nổi trôi với em, hơn một lần tôi đã giải bày tôi là người hoang đàng…thì cứ cho là vậy đi. Từ cô bé người làm, cô cháu họ xa, cô bạn gái có đứa con lai, vợ bạn, bà mẹ của thằng em cột chèo, và chẳng thể thiếu những bà nạ dòng hoang tình. Cho đến khi cách đây mấy năm, tôi muốn viết một truyện hư cấu qua một người tình hoang tưởng. Vậy mà đầu óc có phóng đãng tận chín tầng mây trời cách mấy, tôi chẳng mảy may “sáng tạo” chuyện tình ảo nhưng lại có thật này. Như tôi đã múa máy Không có người đàn bà nào giống người đàn bà nào và mỗi người đàn bà mỗi khác nhau”. Như với em chẳng hạn, bề ngoài qua khuôn mặt lẩn khuất nét vô cảm, nhưng tận cùng sâu thẳm của vô thức có những gợn sóng lăn tăn trong tách trà chỉ đợi một… một…

        Biết nói gì để em nắm bắt được đây, thôi thì hãy vẽ bức tranh vân cẩu bằng vào một ngày cuối tuần xuân sinh, hạ trưởng có gã thiền sư mở cánh cửa ra mưa ra nắng và lui cui đun bếp thổi khói cho siêu nước. Trà sôi bóng tăm nước li ti vừa bằng mắt cá hay đầu tăm, gã đổ vào ấm trà đợi một, hai phút, gã lơ đãng đợi nắng lên và đổ nước trà xuống đất. Cung cách nghi thức ấy trà đạo gọi là…tắm trà. Gã lại chan nước sôi vào ấm trà, có một..một…cơn gió thỏang…và tách trà sóng sánh như cơn bão trà và muốn tràn ra khỏi cái tách. Gã lắng đọng đợi trà vừa đủ ngấm bằng khoảnh thời gian xao xác của cỏ cây đầu mùa. Gã tĩnh tâm chờ đợi những gợn sóng lăn tăn trong tách trà lắng xuống. Bằng hai tay gã kính cẩn đưa cái chén quân to bằng hạt mít ngang mặt, gã ngửa cổ nhìn trời và nhấp một ngụm trà tầu có tên Vương Hậu Trà. Thường thì trà mới có vị đắng chát hay ngọt lim rồi chẳng để lại hơi hám gì như trà mộc, trà vối. Với trà này gã chẳng thấy gì khác lạ, vô tri, vô cảm…Thế nhưng dăm phút sau, gã ngậm miệng, suy nghĩ đi tìm cảm giác thì thấy men trà vương hậu len lỏi ngấm qua đầu lưỡi, qua não trạng, ngấm vào lục phủ ngũ tạng thật thấm, ngọt dịu trong lắng đọng. Ấy là trà có hậu. Gã cảm thấy nhẹ tênh và lềnh bềnh như gió và mây trong một ngày nắng hạ có nắng hanh vàng với gió heo may, gã như buông trôi vào một cõi khác trong chân không. Gã cứ độc ẩm như vậy, sau hai, ba tuần trà, gã thiền sư đổ bã trà đi. Để giữ cái hương vị bám vào lòng ấm trà cho những lần sau. Gã không rửa mà chế nước sôi tráng một lớp trong lòng cái ấm và sau đấy tẩn mẩn lau…cái ấm trà đã cũ, đã qua một đời chủ.

       Gã nâng niu bỏ vào hộp và cất đi.

       Kiến ngã bất vi. Hậu sự ít ai hay: Gã đang buông xả qua chữ nghĩa về chuyện tình của gã qua hương trà, gã thiền sư này đang có một người tình là…cái ấm cũ đã lên men, lên nước như một món đồ cổ. Kiếp hiện tại nói cho cùng, gã bằng lòng với vật giới ấy, cảnh giới ấy, gã nhẹ tay với cánh cửa khác được khép lại. Tận cùng của cái không là cái có.

  Sáng thức dậy ra vườn

  Lòng nhẹ tênh mùi đạo

  Tai vừa nghe chim hót

  Đã thấy mình vô vi

       Trong một năm, ở một ngày, vào một tháng, đang trên đường lái xe tới gặp em, tiện tay tôi bật một dòng nhạc cũ xưa lên mà ngay trong truyện ngắn Như Một Chuyện Tình, tôi đã không biết tên tác giả lẫn tên bài nhạc. Rôi đắm chìm trong âm hưởng: “ngày tuổi hoang đang ngủ yên, cơn mê tình len lỏi đến, con tim vàng nghe rộn tiếng, vội bay lên….”. Tôi chợt hiểu là: Tuổi sáu mươi là rạng đông của tuổi già trong một cuộc hành trình mới mẻ. Đang “rộn rã bay lên chín tầng mây trời”. Tôi hiểu ra rằng cuộc hành trình này sẽ rong ruổi suốt mảnh đời còn rơi rớt lại của mình. Tôi có thể nhìn cuộc đời sắp đến, rồi sẽ trôi qua chẳng khác gì một người vừa lái xe nhẹ tênh, vừa thảnh thơi nhìn con đường thênh thang trước mặt. Dòng nhạc lại vang vọng: “rồi hồn ta tắm trong mù khơi, chập chờn theo chín tầng mây trôi, lạc vào hương, hương lưng tóc người. Nên mãi ngày vui…”. Cái xe sẽ đưa tôi đi về phia trước…Ngẫm chuyện nhân sinh rằng có thể có những vụn vặt làm cho người ta chín chắn hơn khi về già. Nhưng đối với tôi thì thản nhiên nhìn đời thực tế hơn nên “mãi có những ngày vui…”. Thế nên trên xa lộ đang bon bon, xe tốt, đường trống trải, tôi chẳng thể bảo nó ngừng. Giống như cuộc đời càng banh ra chứ không co cúm lại. Âm giai và lời nhạc nhắn nhở tôi: “sao bây giờ môi mặn đắng, tình qua sông. Ngày thần tiên đã theo người đi và buồn đau đã tìm lối về. Còn mình ta đi vào ước mộng, cho hết cơn mê”. Có thể trong cơn mê trần, tôi đã trở thành một người đã ở cái tuổi xế chiều lặng lờ ngắm lá vàng bay, lá bay tường bắc lá sang đông. Nhưng tôi chẳng thấy khác gì cho lắm lúc tôi ở cái tuổi hai mươi, lúc đó sao thì bây giờ tôi vẫn vậy, chỉ có già hơn thôi, sao tôi không tự hỏi, sao tuổi trẻ chẳng bao giờ hiểu được và tránh được những vết lầy mà tuổi già sẽ đi qua. Và như trên tôi đã khua môi múa mép, tôi đã già lắm rồi để không còn bận tâm đến già hơn nữa…Tôi trộm nghĩ không biết như vậy có được chăng và tôi nghĩ là được. Tôi nghĩ còn lâu tôi mới già. Vì tôi đang…đi lên đi xuống may mà có em…Thế nhưng mai này nhằm ở cái tuổi bẩy mươi hay tám mươi thì sao, chẳng lẽ lại…thèm vào, đếch thèm yêu nữa cho xong …Chẳng lẽ: “…đừng gọi nhau, chỉ nghe vọng âm. Đừng tìm nhau đến sầu muôn chùng. Còn tình yêu chỉ là giấc mộng…trong cõi hư không…Thăng hoa cho những cuộc tình tuổi vàng…”.

      Ừ thì chuyện đâu hãy còn đó với ngày rộng tháng dài

      Theo bánh xe thời gian, tôi muốn trở về cái lúc trước khi tôi gặp em, tôi đang động não động tình với những nhà văn tình dục nữ trong nước thời hậu hiện đại. Có thể nói, tình dục đang trở thành đề tài thu hút sự quan tâm của nhiều cây bút. Người viết về đề tài này cả trong lẫn ngoài nước đều khá nhiều, và dường như các tác giả nữ chiếm ưu thế hơn về số lượng. Trong nước thì có Phan Huyền Thư, Vi Thùy Linh..v..v.. Ngoài nước thì Đỗ Kh., Khánh Trường, Lê Thị Thấm Vân, Nguyễn Thị Hoàng Bắc…v..v..Và mặc dầu sự dung tục trong chữ nghĩa giữa phái nam và phái nữ chẳng ai chịu thua ai, nhưng tên tuổi nổi bật hơn hết vẫn là những người viết nữ. Một số người cho rằng đây là cuộc cách mạng tình dục của nữ giới hay một sự khẳng định nữ quyền trong văn chương. Vì em vừa làm thơ và viết văn, nên tôi gửi đến em những bài thơ X-7, X-8 trong đó có câu ‘’Em yêu anh cuồng dại – Yêu anh đến tan cả em ra’’ hay những bài viết ngập dục tính như Cánh Đồng Bất Tận của Nguyễn Ngọc Tư, hoặc một xấp truyện ngắn đầy hừng hực lửa của Y Ban. Không ngoài cái hoài vọng em thoát khỏi cái sân trường Mai Bê Bi. Đợi em đọc xong…Tôi chẳng thấy em…bấn loạn gì cả. Từ đấy tôi ngộ ra giữa em và tôi có ít khác biệt nhân sinh quan về tình dục, tình yêu qua văn phong, từ dục vọng đến quán tính, từ vô thức đến ý niệm…Những bài viết về tình yêu của em không cái rạo rực của cảm xúc hay cái day dứt của hai người yêu nhau. Nói cách khác, tình yêu trong văn chương của em chỉ là một hoài niệm của cái tuổi mới lớn, con đường em đi phủ đầy quá khứ, mỗi viên sỏi, hòn đá bên đường như một giọt thời gian.

       Riêng với tôi, nặng nề với chữ nghĩa thì tình yêu thuần tuý cảm xúc nẩy nở chỉ là một cách nhìn bất cập: Con người không phải chỉ là tinh thần như quan điểm của Descartes. Con người vừa là một tinh thần vừa là một thể xác. Một tình yêu thực sự phải là sự hoà đồng cả hai. Nhưng tôi không phải lúc nào cũng có thể giữ vững được sự hoà điệu ấy. Thường một trong hai yếu tố, tinh thần và thể xác, sẽ chiếm ưu thế. Trong khoảng thời gian gần đây, qua những bài viết rải rác của tôi thì chỉ vì chữ si, yếu tố thể xác có khuynh hướng chiếm ưu thế hơn.

      Ngược về một mảng văn chương cũ, hình như chưa bao giờ tình yêu được hiểu nguyên vẹn là tình yêu. Ngày xưa, để giữ được thanh tao, tình yêu phải tự định nghĩa nó bằng cách tách rời ra khỏi tình dục để cái gọi là tình yêu chỉ là cảm xúc thôi. Thuần tuý là cảm xúc mà thôi. Như trong thời 1930-45 cũng như trước đó, trong suốt thế kỷ 18 và 19, Kim Trọng có tào lao thiên tôn đến đâu thì cũng đến mức “xem trong âu yếm có chiều lả lơi” là hết. Gặp lại nhau, sau mười lăm năm xa cách, Thuý Kiều và Kim Trọng chỉ mới có thơ, có nhạc, có thề thốt, có nhớ nhung, chứ chưa hề có những đụng chạm…tay chân. Tình yêu giữa Dũng và Loan trong Đoạn Tuyệt, giữa Lan và Ngọc trong Hồn Bướm Mơ Tiên… cũng tương tự.

      Trong lãnh vực văn xuôi trước năm 75, các nhà văn tiếp tục viết về đề tài tình yêu nhưng phần lớn những truyện tình ấy đều mất hẳn cái vẻ thuần khiết như nó từng có ở những thập niên trước. Lấy Nhã Ca làm ví dụ, chẳng hạn chi tiết Thuyền, một cô bé trong Ngày Đôi Ta Mới Lớn, lần đầu tiên phát hiện ra những xôn xao thầm kín của mình trước người khác phái. Cô đã kêu lên: “Chết cha, mình đang cảm động”. Cô gái trong truyện ngắn “Nhà Có Cửa Khoá Trái” của Trần Thị NgH. cô chưa từng biết đến nụ hôn, đừng nói gì đến những chuyện người khác cho là truỵ lạc. Thế nhưng mối tình đầu tiên của cô đã khiến khiến độc giả ngạc nhiên. Một hôm, được một người đàn ông đứng tuổi và đã có vợ tán tỉnh, cô bằng lòng ngay, với lý do: “Thử tưởng tượng một người đàn ông đứng tuổi, đứng đắn. Một người đàn ông sắp sửa bốn mươi tuổi, có vợ, có địa vị và tiền bạc. Không lý tưởng sao, tuyệt vời nữa.” Rồi đây là cảm giác của cô gái khi lần đầu tiên được hôn: “Cái hôn đầu tiên chưa kịp đoán trước hay chuẩn bị dù sao cũng đã làm tôi thất vọng chút ít. Tôi quệt nước bọt trong tay áo và chàng có vẻ bồn chồn khi nhìn thấy cử chỉ đó”. Sau đó, họ ăn nằm và ở hẳn với nhau. Một thời gian. Rồi một hôm họ “đồng ý xa nhau”. Trong lúc cô gái dọn dẹp quần áo, người đàn ông ngồi vân vê mấy cái đồ lót của nàng, rồi xin: “Cho anh một cái”. Nàng ngần ngừ: “Cái đẹp nhất của em đó.” Chàng hứa hẹn: “Anh sẽ đền cho em hai cái mới”. Rồi thôi. Tình yêu kết thúc. Với một chút bịn rịn thoáng qua. Khi bước chân ra khỏi nhà tình nhân, cô gái nhủ thầm: “Không hề gì, đâu sẽ lại vào đấy khi tôi đã đi”. Là hết.

       Chia tay, “chàng” xin cái quần lót để hít hà chăng? Ai cũng nghĩ vậy! Tôi chắt chiu cũng đi nhẹ về nặng có một cái quần lót mà tôi gọi trần trụi là cái sì-líp của em…Mấy tháng sau em ỡm ờ hỏi tôi về món quà gia bảo ấy. Tôi lững lờ không trả lời, vì em cho là tôi đang căng mắt ra với mảnh vải mỏng như tơ, nhẹ như…lông ngỗng ấy và sau đó là…“hửi”. Chuyện đó không có tôi. Vì cái sì-líp có lý lẽ riêng của nó. Mỗi lần nhớ em tôi lại mang nó ra mà ngắm. Nó là sản phẩm của đam mê. Ai sướng? Ai hạnh phúc? Cái sì-líp eo sèo ấy không cần biết. Và tôi biết rằng qua nó, tôi được hưởng những nỗi nhớ và cô đơn. Nỗi nhớ của sướng hay hạnh phúc thuộc về những ngày còn trẻ…Với tuổi tôi lúc này, càng cô đơn èo uột bao nhiêu, tôi càng thèm muốn, càng gần gũi em bấy nhiêu…qua cái si-lip. Từ “Yêu nhau cởi áo cho nhau – Về nhà mẹ hỏi qua cầu gió bay…” tôi lan man ra rằng tại sao là…”áo” mà là không phải cái khác? Đào sâu chôn chặt hóa ra các cụ bà ta xưa mặc “Cái váy mà thủng hai đầu – Bên Tây thì có bên Tâu thì không”… thì không mặc tuốt tuồn tuột gì ở bên trong. Cứ như vậy, dưới gốc cây đa, cây đề, cạnh bờ ruộng, ao cá, bên ụ rơm, gần chuồng lợn…Giữa ban ngày ban mặt hay đêm khuya thanh vắng, các cụ cứ tốc váy lên cho gọn, cho xong đời…

       Dẫn chứng ư, thì ngay trong phong dao đã có câu: “Em nằm, em ngủ, em để cái sự đời em ra, sự đời như chiếc lá đa, đen hơn mõm chó chém cha sự đời..”. Để văn chương tình dục dân gian qua ca dao kéo dài và thăng hoa cả mấy nghìn năm văn hiến. Hơn hẳn thư kinh của Ấn Độ, Tầu và ngay cả Hồi giáo nữa. Nếu có thể nói cái mảnh vải dai như miếng rẻ rách ấy làm cái mốc thời gian, đánh dấu quá khứ với hiện tại, cũ và mới. Ngay cả trên thân thể em, vừa là cái gạch nối trên và dưới, còn là một cái dấu chấm. Cũng từ trên dưới hai chục cuộc tình đến nát người, tôi chưa mè nheo ai cái của nợ che dấu cái sự đời ấy. Chỉ duy nhất với người vợ đầu của tôi, thời “Áo nàng vàng anh về yêu hoa cúc – Áo nàng xanh anh mến lá sân trường”, tôi cũng bon chen có một cái áo dài treo đầu giường với một thương hai nhớ. Cho mãi đến bây giờ, riêng với em, để đánh dấu với người tình cuối của tôi…bằng cái sì-líp. Gót nhọn đầu bút thì cái sì-lip có cái lý lẽ riêng của nó, ngẫm chuyện nhân sinh, tự nó có một nhân sinh quan riêng và triết lý riêng là….có đấy không đấy. Với không gian ba chiều qua quá khứ, hiện tại, tương lai, từ quá khứ tới hiện tại, cái sì-líp từ…không tới…có…Theo thời gian co dãn biến thái theo thời trang, cái sì-líp từ…to tới…nhỏ. Tôi đang ở hiện tại, nó chỉ nhỏ bằng cái bàn tay. Trong tương lai tôi tháo bỏ nó đi, nó sẽ thành…không…có. Nói đâu xa ngay trong Văn Đàn Thi Xã với vua Tự Đức, bà hòang phi mất, vua cũng còm cõi giữ lại một chút hương thừa và bật ra câu thơ “Đập bể kính ra tìm lấy bóng – Xếp tàn y lại dể dành hơi” huống chi tôi.

  Sau năm 75, không ở đâu bộ mặt tầm thường và nhạt nhẽo của tình yêu được mô tả trong truyện “Man nương” của Phạm thị Hoài. Cũng giống như truyện “Nhà có cửa khoá trái”, đây là câu chuyện về một chuyện tình sau khung cửa. Nhưng nếu “Nhà có cửa khoá trái” là chuyện lãng mạn, ở đó có lúc nàng mê chàng: “Tất cả những động tác chàng làm, những thói quen của chàng đối với tôi như một thứ rượu làm nghiện. Tôi muốn hớp cả đời sống chàng”, thì “Man nương” lại là chuyện của hai kẻ tầm thường. Nếu trong “Nhà có cửa khoá trái” hai nhân vật lao vào nhau như lao vào một cuộc phiêu lưu, trong “Man nương”, ngược lại, hai nhân vật gặp nhau vào những giờ nhất định. Nói với nhau những câu quen thuộc nhất định. Làm một số những động tác quen thuộc nhất định. Âu yếm nhau theo một thói quen nhất định. Và cuối cùng, ăn nằm với nhau dường như cũng theo một công thức cũng nhất định nốt. Như “Em nhổm dậy xoay lưng cởi áo, tôi cũng nhổm dậy xoay lưng. Bên nào ra bên ấy không có cảnh ngổn ngang vô chủ. Trung thành với truyền thống mảnh trong vẫn ở trong, mảnh ngoài vẫn ở ngoài và ngăn nắp trên sàn. Rồi chúng ta cùng quay nhanh lại cùng trườn vội vào lòng nhau cùng nhìn sâu vào mắt nhau thế là mắt khỏi chạm vào những chỗ khác”.

       Nếu trong “Nhà có cửa khoá trái”, khi rời căn nhà của người tình, cô gái còn bịn rịn nhìn lại lần cuối, đủ để thấy những sợi tóc còn sót trong chăn gối, còn bâng khuâng muốn để dành một chút cặn trong “cái ly bôi mình nhắp cạn rồi”. Trái lại trong “Man nương”, người đàn bà ra đi với “một nửa nụ cười hiền nhàu nát”. Chẳng phải đâm bị thóc chọc bị gạo gì với người viết trong nước, rõ ràng người đàn ông định bụng tặng cho người yêu một cây kiểng,  nhưng…Nhưng nghĩ lại một phần vì chả dây với của nợ vì “sợ vợ chết cha chết mẹ”, một phần khác vì “cho thì ruột xót như dầm’’. Nên cuối cùng cũng…quên bẵng đi mất vì…”bận rộn”. Trong khi người tình của quan chức, miệng lầu bầu như đĩ khấn tiên sư “ Ơ hay chửa kìa”. Rồi than: “Khổ thế cơ chứ, đúng là rau nào sâu ấy” là xong, là hết một chuyện tình.

         Vì vậy người đọc có cảm tưởng tình yêu của họ chỉ là một giấc mơ thoáng qua chứ không có thực bao giờ. Vì khi tình yêu không còn phải trả giá, bản thân sự tồn tại của nó cũng bị lung lay. Mối tình trong “Nhà có cửa khoá trái” cũng như trong “Man nương” sở dĩ bị xem là ơ hờ không có ai phải trả giá cho việc làm của mình. Sau đó, mỗi người lại làm lại một cuộc đời khác. Nhưng thế thì sự chọn lựa không còn ý nghĩa lớn nữa. Những cảm giác phập phồng, hồi hộp hay run sợ khi đối diện với mỗi chọn lựa liên quan đến tình yêu sẽ dần dần biến mất và cuối cùng, chính bản thân của hai người tình và bản chất tình yêu cũng sẽ bị biến dạng. Vì rằng người đàn bà bị hớp hồn bởi người đàn ông ở cặp mắt hay chiều cao. Người đàn ông lụy tình vì người đàn bà ở giọng nói, đôi môi. Để rồi họ tìm đến nhau, yêu nhau, họ đâm đầu vào nhau như những con thiêu thân và sống một cuộc sống mơ hồ. Theo các nhà phân tâm học, tâm lý học, bắt nguồn từ những biến thái như đàn bà khi có người tình hay mơ màng đến cuộc sống mới. Đàn ông thì khác, họ chỉ muốn người tình làm thi vị cuộc sống riêng vốn dĩ đang nhàm tẻ của họ. Theo năm tháng mối yêu đương của họ sẽ thưa dần, rồi thưa dần và chấm dứt bằng một cái chấm than nghiêng ngả như những cuộc tình ở trên.

       Tình yêu của em và tôi khác hẳn với họ, em rù rì: “Thì ra, không phải chỉ có em và anh yêu nhau không giống thiên hạ. Em thấy đuợc an ủi nhiều lắm…Tình yêu không khi nào bắt em phải ân hận dù bất cứ chuyện gì xẩy ra”. Em râm rả thêm” “Em chỉ ao uớc anh yêu em hoài như vầy thôi. Mình yêu nhau bây giờ và mãi mãi, nha anh”. Cùng những ấn ngữ đó của em, từ lúc đặt bút xuống trải dài trên giấy, tôi đã âm thầm mượn một câu kết trong bài viết Tiếng Hát Tìm Nhau từ năm ngoái, cho phần kết luận của truyện này: “Truyện viết được riêng gửi đến một người con gái Bắc Ninh, trong một thóang giây đã đến với tôi trong cơn mê trần, người ấy và tôi, cả hai chỉ có một…”

       Sau đó tôi gửi tiếp đến em truyện ngắn Bóng Đè của Đỗ Hòang Diệu. Truyện viết về đời sống nội tâm của một cô gái là vợ, là con dâu. Trong vai trò con dâu, cô gánh trên vai tất cả quá khứ, hiện tại và ngày cả tương lai gia tộc nhà chồng qua một bóng ma. Bóng ma chính là ông bố chồng đã nhiều lần làm tình với cô trên cái phản trước bàn thờ. Người đọc hiểu ấy là chuyện loạn luân giữa bố chồng và cô con dâu: Ấy là cái tội tổ tông. Tội của ông Adam và bà Eva. Thế nhưng tôi gửi đến em với những gửi gấm khác: Cô gái cô đơn trong cuộc sống riêng tư với chồng có những khao khát dồn nén mà không được đáp ứng. Sự lạnh nhạt của người chồng chính là nguyên nhân để cô có những mơ tưởng cũng như có những cảm xúc về một cái bóng mang tới và bóng ma ông bố chồng chỉ là hình tượng. Cô về quê ăn giỗ mười sáu lần một năm và lần nào cũng bị bóng ma trên bàn thờ tổ tông của nhà chồng cưỡng hiếp, cảm giác của cô lúc đầu sợ hãi, sau chấp nhận rồi thành ám ảnh thèm khát những lần sau. Mỗi lần trở về ngôi nhà xưa, nằm trên tấm phản cũ, lại xẩy ra những cảm giác nửa thật nửa mê. Trong khi người chồng phũ phàng ơ hờ và câm nín như một thói quen…Và cô đã sống trong dằn vặt và mê cuồng trong cái khao khát dục tính và đòi hỏi của thân xác.

       Tôi muốn gửi gấm đến em những chuyên chở, những ẩn ý, ý từ ẩn dụ qua truyện: Một thế giới khác lạ được tạo dựng và ở đấy, cuộc sống phức tạp của con người có nhiều hình dạng và biến thái khác nhau, lẫn lộn giữa mê và thực. Cô gái chính là “bản sao” của em và bật ra cái cái cảm giác ấm ức của một người đang thèm thuồng mà chưa được thỏa mãn. Em như người cô quả, một mình chống lại bóng đen của quá khứ và đối mặt với chính những đòi hỏi của chính bản thân mình. Thực giả lẫn lộn, thân thể lềnh bềnh giữa cái có và cái không. Y hệt một người bị mê sảng, khi cảm quan bị tê liệt và dẫn vào một thế giới lạ lùng và đầy ắp xúc cảm trong niềm khao khát thầm kín nằm trong vô thức, trong cái khao khát xác thịt của một người có chồng. Vậy mà chẳng được hưởng cái sung sướng của đời sống vợ chồng.

Với tôi tất cả chỉ là những đòi hỏi bình thường của một người đàn bà. Ngay cả với em.

(Còn Tiếp)

*Chú Thích: Bài nhạc mà tác giả nói đến và trích một số lời trong bài là bản nhạc ĐỈNH SẦU của nhạc sĩ Nhật Ngân (TV&BH).

Bài Mới Nhất
Search